You are not alone. (Chap 1 2 3)
[info]kyothu
You are not alone
Share
Thu at 10:55pm | Edit Note | Delete
Author : Kyothu/Lyc
Genre : Yaoi, Mystery, Psychology.
Rating : M
Warning : Không dành cho người yếu tim.
Status : Long Fic- WIP
Summary: Lần đầu tiên gặp mặt, đó là một người rất tuyệt vời, nhưng đằng sau sự tuyệt vời đó là gì?
A/N : Đừng đọc nếu bị yếu tim.

Chapter 1- Inside the wall by LYC

I turned away from you, facing me right now isn't you, all of them are white. So high. Like eternity that endlessly embracing me. I can't break. Without you. Please return to me. I'm sorry that I left you. So white. So so so empty. It's hard. Walls. Please let's me be your prisoner again
.
.
.
Tôi đang ở đâu? Tại sao tối quá? Tại sao tôi không thể nhìn thấy gì? Tại sao--- Khoan đã! Tôi có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc vì hình như bao bọc xung quanh tôi là đất. Tôi không thể cử động. Tôi--- Tôi muốn vùng lên, phá vỡ cái màn đêm kín đặc này. Bức bối quá! Khó chịu quá! Tôi phải về đưa con trai mình đi... Jimmy sẽ rất lo lắng nếu như nó không thấy Gizzy và tôi.

Làm ơn.

Hình như có tiếng bước chân ở trên đầu tôi. Tôi cảm thấy có kẻ đang đứng trên mình. Giọng nói của hắn đều đều, nhè nhẹ như một người đàn ông đang thì thầm vào tai tình nhân.

-Nằm im nhé! Hãy nằm im ở dưới đó. Ta phải đi rồi. Ta sẽ rất nhớ ngươi.

Làm ơn. Thả tôi ra! Tôi có làm gì ông đâu???

Tay tôi đâu? Tôi muốn giữ hắn lại.

Chân tôi nữa? Tôi muốn đứng lên.

Gan của tôi? Phổi của tôi? Giọng nói của tôi? Gizzy---

Hình như tôi vừa chớp mắt. Không. Không!

KHÔNG THỂ NÀO!!!

Hắn! Chính là hắn! Tôi gặp hắn chiều nay khi đi tập. Vòng qua con dốc nhỏ sau công viên, bất thình lình hắn xuất hiện trước mặt tôi và Gizzy. Nụ cười đầy tự tin và làn da rám nắng.

Tôi sẽ không thể nào quên được ngày hôm nay nếu hắn chưa khoét não tôi ra.

Tất cả chỉ vì một nụ hôn chết tiệt và giờ thì tôi nằm đây.

Xin lỗi con, Jimmy. Ba không thể về nhà tối nay.
.
.
.

Tiếng chìa khóa va vào nhau. Sắc. Lạnh. Bước từng bước nhịp nhàng. Khuôn mặt không giấu nổi một nụ cười mãn nguyện. Tay phải là chìa khóa chiếc xe Mini Cooper và tay trái là một chiếc thùng xốp để ướp bia. Cuối chân trời kia, có một cơn dông đang tụ lại. Chiếc thùng xốp được xếp ngay ngắn trong cốp xe và chỉ trong tíc tắc, xe nổ máy.

Đôi mắt nâu hạt dẻ thu vào một vài chút nắng vãi của chiều xuân muộn. Nếu có ai đó đủ thời gian dừng lại và nhìn vào cặp mắt ấy sẽ thấy một sự thỏa mãn.

Lăn bánh đều đặn. Sau độ nửa tiếng, chiếc xe dừng lại trước cửa một căn nhà nhỏ. Xập cửa xe, bấm khóa chốt, chiếc thùng xốp trên tay phải, tay trái ấn chuông. Mặt trời đã tắt hẳn nắng nhưng bao chùm trên bầu trời là một màu xanh u ám.

Lại là tiếng chìa khóa va vào nhau. Leng keng đến chói tai. Cánh cửa vào phòng khách bật mở. Cởi giầy, chốt cửa và bật đèn tầng hầm.

Meooow~

-Ngoan nào. Đợi ta cất thịt vào tủ rồi sẽ lấy thức ăn cho cưng liền!

Hơi lạnh bốc lên khi tủ đông được mở. Hai bao nylong thịt được cất cẩn thận và tiếng chuông điện thoại đổ dồn. Khóa trái tầng hầm, hắn vươn vai và cúi xuống bế con mèo mướp. Bước từng bước lên phòng khách, kiên nhẫn và thong thả.

-Alo, Lucy xin nghe? --- Em vừa về mà. Em đi mua thịt nên hơi lâu.

Thấy chưa, Lucy rất thành thật nhé. Mua thịt mà.

.
.
.

TBC
Chapter 2: Not all the monsters are from within.

Bleed to death is a very unpleasant death. But maybe it'd be better for me than living here like a dead. You tell me, is it truly living without you?

Dore Gore là một người đàn ông cao to, điển trai và rất tự tin vào sự hấp dẫn của mình. Cũng đúng thôi nếu như ai cũng cao một mét tám và chăm chỉ tập thể dục như anh. Dore không chỉ là một quý ông với mái tóc vàng mà còn là một bác sĩ thú y thân thiện. Nếu có ai đó tò mò và hỏi những "người bạn" của Dr. Gore về bản thân, gia đình của anh thì đều chỉ nhận được những câu trả lời vô cùng hoàn hảo.

Tất nhiên, như những người đàn ông có địa vị trong xã hội này, Dr. Gore luôn sánh vai bên cạnh người yêu của anh, Lucy Alasis. Họ tạo nên một cặp cũng hoàn hảo không kém cái lý lịch sạch bong của Gore. Gia đình, bạn bè chỉ còn chờ đợi một buổi tiệc thông báo đính hôn, một đám cưới xa hoa và cái kết thúc trong mơ.

Đó là điều hiển nhiên không cần bàn đến. Cái cần bàn đến là cái không hiển nhiên, đúng chứ?

Phải công nhận một điều, Dr. Gore rất mẫn cán trong công việc. Anh luôn có mặt sớm nhất và ra về sau cùng. Anh không lái xe mà di chuyển bằng phương tiện công cộng dù tiền lương của một bác sĩ thú y là thừa đủ.

Cũng như mọi ngày, anh đứng đợi chuyến tàu điện ngầm 139 một cách kiên nhẫn. Có lẽ khác một điều, hôm nay là ngày cuối cùng anh đón nó trước khi bắt đầu một kì nghỉ lễ dài ba tuần. Bầu không khí giáng sinh ùa đến từng ngóc ngách của bến tàu, sự hối hả hiện lên từng gương mặt hành khách. Dr. Gore kéo tay áo và kiểm tra thời gian.

6: 25'

Tic tac tic tac. Anh thầm nghĩ và quay sang bên phải. Chà, cậu ta thật đúng giờ. Hôm nay cậu ta không thắt cà vạt và chải mái tóc nâu ngược về phía sau. Bình thường cậu ta hay thả chúng tự do, nhưng hôm nay trông cậu thật chững chạc.

Cười khẽ, Dr. Gore đút tay vào túi, nắn nhẹ để chắc chắn rằng món quà anh chuẩn bị cho cậu ấy nằm cẩn thận. Anh không muốn mắc bất cứ sai lầm nào cả. Với một người như cậu anh đã tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị chúng. Lựa đi lựa lại mới quyết định được món này. Và anh biết món quà này sẽ khiến cậu run đến mức khó thở. Anh đang rất hồi hộp.

Bình tĩnh nào. Dr. Gore rủa thầm. Lucy sẽ không ghen đâu. Anh kiểm tra thời gian một lần nữa.

6: 30'

TU TU TU TU TU TU!

Tàu vào ga. Cửa bên trái anh sẽ mở trước để hành khách xuống, sau đó đến cửa bên phải. Cậu sẽ lên cửa bên phải. Dr. Gore rảo bước theo sau. Cửa đóng. Mùi mồ hôi bốc lên, ngột ngạt. Tiếng trẻ con cười rúc rích. Tiếng bấm điện thoại. Tiếng cười nói.

Anh sẽ tặng cậu món quà này sau mười lăm phút. Cậu sẽ rất bất ngờ. Chỉ nghĩ đến thế thôi nhưng từng thớ thịt của anh như rung lên. Máu lên não của anh quá nhanh, cậu sẽ không thể từ chối đâu. Anh cố trấn tĩnh.

Sáng. Tối. Sáng. Tối. Đung đưa. Lắc lắc. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh. Anh đã ở sau lưng cậu. Ánh đèn trên xe không đủ để phác họa rõ nét gương mặt cậu. Hơi thở của anh đang tăng dần lên.

Thình thịch thình thịch. Anh đưa mắt nhìn xung quanh. Chuyến xe quá đông. Sẽ không có ai chú ý nếu anh trao quà cho cậu khi tàu vụt qua tầng ngầm B1.

Sáng. Quang cảnh xung quanh như nước bắn lên cửa sổ.

Anh áp sát sau lưng cậu. Tiếng ny lông khi Dr. Gore bóc gói quà lẫn vào âm thanh của tàu xuyên qua tầng ngầm B1.

Thao tác thành thạo, anh áp tay phải vào mồm cậu, tay trái quệt miếng băng gây tê vô cổ và đút nó lẹ làng vào túi. Đồng thời anh lôi ra chiếc kim tiêm nhỏ chứa một thứ dung dịch lỏng và bơm vô cổ cậu.

- Shhh~ Strychnine thôi mà.

Anh đã tính kĩ và rất kiên trì. Tầng hầm B1 khá tờ mờ tối và mất đúng mười sáu phút mười lăm giây để đi qua đó. Anh cảm thấy cậu đang run lên. Chà, sảng khoái lắm phải không? Anh đang đỡ cậu nên cậu không phải lo về cơn đau trong xương đâu. Cứ bình tĩnh nhé, không việc gì phải cắn hàm chặt thế. Từ từ rồi cậu sẽ không thở được đâu nên hãy tận hưởng cảm giác được anh ôm đi.

Anh biết đôi mắt của cậu đang mở rất to. Không hiểu chúng sẽ to đến cỡ nào nhỉ.

Cậu rất thơm.

7: 31'

Cậu ngồi im ở đây nhé. Anh cười nhẹ và rút lui theo hàng người đang xuống ga. Ở cái thành phố này chẳng có ai quan tâm đến một người đang ngồi ngủ trên ga với chiếc mũ che kín mặt như thế đâu.

Món quà giáng sinh này thật tuyệt phải không? Dù sao thì cũng chúc mừng giáng sinh sớm!

Dr. Gore mở điện thoại và ấn số 2, Lucy. Anh vẫn tiếp tục kiên trì nghe đầu dây bên kia đổ chuông.

-Alo? Em làm gì mà lâu nhấc máy thế?

-...

-Ừ. Thế em định nấu món gì tối nay?

-...

-Anh nghĩ là lườn xào hành tỏi với sốt nấm ngon hơn lườn BBQ đấy.

-...

-Ừ. Hẹn gặp em ngày mai nhé.

-...

-Yêu em.

Dr. Gore mở quyển sổ nhỏ và ghi lại nắn nót.

'Thí nghiệm thứ 9 đã thành công'

TBC.
Warning: Rất Bệnh. Đừng đọc nếu bạn yếu bụng. Happy Halloween!

Chapter 3: Kiss me on the lips by Lyc

Ten - kiss me on the lips Nine - run your fingers through my hair Eight - touch me... slowly... slowly... Seven - hold it! Let's go straight to number one! (by Buddha Bar)

Cạch cạch Cạch Cạch cạch Cạch!

Tiếng lạch cạch của giầy cao gót nện xuống nền đá hoa cương. Đó là âm thanh duy nhất dội lại trên dãy hành lang dài hun hút này. Hơi thở đứt quãng, cô khựng lại, không ngừng ngó về phía sau và hất tung đôi giầy cao gót.

-Chết tiệt! Tại sao lại không có sóng cơ chứ?!

Nếu là lúc khác thì cô thấy việc dựng cột chặn sóng ở dãy lớp học B là việc hoàn toàn bình thường. Đúng là ở trường học thì việc có điện thoại sẽ khiến học sinh không thể tập trung, nhất ở dãy nhà thi. Nhưng đấy là những lúc khác chứ không phải lúc này!

Bóng người con gái đổ dài như một ảo ảnh bất tận. Mái tóc đen dính bết lại bởi mồ hôi, bàn tay run rẩy. Rẽ trái! Qua bên trái sẽ ra khỏi khu B! Có sóng rồi! Những ngón tay ướt nhoẹt cứ trượt hoài trên bàn phím. Có tín hiệu! TRẢ LỜI EM ĐI CHỨ?!

-Beth---!

Lời thì thào chợt đứt. Hộp thư thoại?! Và thế chưa đủ xui khi trước mặt cô là một cánh cửa bị khóa trái.

-Hmm.

Tiếng ho nhỏ kéo cô về với thực tế. Từ từ đút chiếc điện thoại vào túi quần cô khẽ quay lưng. Mặt đối mặt với người con gái trong bộ quần áo quản gia, mọi âm thanh như tắc nghen lại.

-Mrs. Dolly đang đợi cô. Xin hãy giữ yên tĩnh và đi theo tôi. Đừng thử bất cứ thứ gì ngu ngốc.

Giọng nói đó như chìm dần vô cái thực tại mà cô muốn chối bỏ. Một cái thực tại tái xám như một cơn ác mộng.

Họ dừng lại trước phòng thí nghiệm hóa học.

Sự tĩnh lặng vỡ tan ra khi cô đẩy cửa bước vào. Ngồi yên vị trên bàn giáo viên là một đứa trẻ. Mái tóc vàng của nó được quấn từng lọn và thắt gọn gàng bởi những dải lụa trắng. Một đứa bé con lọt thỏm giữa một thế giới quá lớn. Một đứa bé mỏng manh, yếu đuối, ngây thơ và hoàn toàn vô tội cho đến khi nó lên tiếng.

-Asia ơi Asia à! Cô là cô giáo yêu quý nhất của Dolly nhưng cô tò mò quá---

-Dolly! Em biết chị không hề có ý--

-IM ĐI! CÁI GÌ MÀ KHÔNG CỐ Ý? CÔ CÓ THỂ THÔI CHỊ EM ĐI ĐƯỢC RỒI ĐẤY! KHÔNG CỐ Ý BÁM THEO TÔI? KHÔNG CỐ Ý ĐÀO BỚI VỀ LAI LỊCH CỦA TÔI???

Khi nhận ra là mình đang gào, nó im bặt. Thiên thần tội lỗi ấy đứng bật dật. Cố giữ bình tĩnh, nó ít một hơi thật sâu và tiếp tục:

-Vậy chả phải cố ý mà là tự nhiên cô đi và có mặt đúng lúc tôi đang "vui vẻ" hả?

-Chị thề--

Bàn tay nó ra hiệu và điều tiếp theo cô biết, cô đã bị bịt mồm.

-Cô thật là ương ngạnh. Và với một học trò ương bướng thì giáo viên phải phạt đúng không? Nói tôi nghe, nếu tôi là giáo viên thì hình phạt nào dành cho đứa học trò không còn thuốc chữa như cô đây? Humph?

Nó tiến về phía bàn và lôi ra một tấm vải bông từ trong cái vali.

-À á a! Quên mất là cô không được phép nói. Đáng nhẽ cô nên biết giữ im lặng... Bây giờ tại cô mà tôi mất đi một giáo viên đáng kính rồi.

Nó giận dỗi, đôi má hồng lên nhưng sự thích thú thì như một đám ma trơi không thể chối bỏ. Đôi mắt nó sâu hoắm. Khẽ khàng nó quấn tấm chăn vòng quanh Asia.

-Helena. Giữ cô ta cho chặt.

Chiếc xắc Dolly luôn mang bên người giờ được nó mở ra. Tiếng cạch và tiếng rên dền dứ là hai âm thanh duy nhất nhảy múa đầy điên loạn trong căn phòng này. Nước mắt Asia chảy không ngừng, từng mạch máu nhỏ li ti hiện rõ dần trên đôi mắt xanh lá cây.

Rút ra khỏi chiếc xắc là một con dao Sashimi. Mỏng chuyên dùng để cắt cá và Dolly cười rú lên khi nhát đầu tiên cắm ngập vào thịt của Asia. Thứ cản duy nhất là cái chăn nhưng cái chăn không hề dầy nên Dolly không hề gặp khó khăn khi nó rút ra và đâm tiếp nhát thứ hai.

Từng nhát dao được Dolly tính toán cẩn thận. Chúng cẩn thận đến mức khiến cho người ta liên tưởng đến tình yêu. Đúng, những nhát dao ấy như là tình yêu của Dolly dành cho Asia. Dolly đang làm tình với Asia bằng con dao cô ta yêu thích.

Yêu đến chết thì thôi.

Lồng ngực của Asia vẫn phập phồng khi Dolly dừng đếm ở nhát thứ tám. Tóc. Máu. Hơi nước. Bền bệt. Tong tong.

Dolly quẹt ngón trỏ của nó trên con dao và liếm.

-Rốt cuộc thì tò mò chết mèo.

Nó gật đầu nhìn Helena. Chiếc lưỡi hồng không ngừng liếm sạch máu trên con dao. Helena kiểm tra mạch máu của Asia. Lặng thinh. Helena buông tay và Asia rơi xuống.

Oặt ẹo như một con búp bê khớp nối chưa được lắp ráp.

Và giống một con búp bê hơn nữa khi Helena vặn cổ cô ấy ngược về phía sau. Đặt một nụ hôn nhẹ lên má Asia, Dolly nhếch mép.

Mùi máu nồng và bắt đầu đông khi Dolly rời khỏi hiện trường.
.
.
.

Happy Halloween everybody!

TBC

Last song by Gackt- Vietnamese translation with my feelings.
[info]kyothu
khúc nhạc cuối cùng

Vu vơ anh bước cùng bản thân mình. Khẽ thở từng nhịp hơi hóa trắng mờ. Chỉ là sự chuyển mùa, như mọi năm, nhưng tại sao nước mắt anh lại rơi không lý do vào thời điểm này? Kể cả bây giờ, anh vẫn yêu em... Nỗi buồn bất tận rơi xuống và hóa thành mùa tuyết trắng tinh khôi. Ngước nhìn lên bầu trời bên trên anh, trước khi cơ thể này biến mất anh muốn đạt được ước nguyện này... Được ôm em, một lần nữa. Đã bao lần chúng ta hiểu lầm và làm nhau đau lòng? Kể cả khi ấy chúng ta vẫn thật nhẹ nhàng. Khắc sâu trong chiếc nhẫn mà em gửi trả cho anh là một lời hứa sẽ mãi mãi không được thực hiện... Tại sao đến lúc này anh vẫn nhớ... Những hồi tưởng xa xưa ấy chỉ còn là chớp sáng chói nhòa trong hoài niệm. Anh muốn được ở cạnh em. Luôn luôn cho dù anh không thể gặp em được nữa. Đừng bao giờ đổi thay em nhé. Anh không thể xóa khỏi ký ức mình dòng nước mắt cuối của em dành cho anh. Nếu phải tan cùng những bông hoa tuyết này, anh muốn cùng chúng nở hoa trong trái tim em lần nữa. Xin đừng quên đi hơi ấm mỗi lần bên nhau và anh ôm em. Đừng quên chúng kể cả khi em yêu một ai khác. Vì anh sẽ không bao giờ buông tay khỏi (kí ức) về lần cuối cùng anh được nghe giọng em. Và anh muốn chìm vào một giấc ngủ thật sâu... Anh muốn ôm em. Muốn quấn lấy em. Một lần nữa. º~₪bài cảm này được dịch từ Last song by Gackt . Không có mục đích vì lợi nhuận. Và do tôi, Kyothu dịch.₪~º

Sane
[info]kyothu
There is no such thing as enough. There is not thing to hold my sanity back. I'm have gone insane.

What the fuck is sanity anyway?

Your eyes. Look at me. Only.

Your smiles. Bloom for me. Only.

Your heart. Beat for me. Only.

I tried. To give you spaces.

And I failed.

Felt so broken inside.

Can you sing for me?

I want you.

I miss you.

I love you.

Crying out loud. Screaming out loud. Just to realized.

Without you. My life is a nightmare.

Midnight sun
[info]kyothu
the sun is up- midnight sun- can you feel my blood run?- can you feel the heat down there?- I can hear your clock tickling- tell me right here- what time is it now darling?- is it time for us to sing?- for me to swing?- for you to bring me closer to the edge?- the moon is up- midday moon- we will be together soon- can't you feel my greed for you?- can't you feel my hairs smooth as silk?- don't you think that time stands still?- facing the sea- dripping with juices- the thrill- the chill- can you full fill?

This was for my ex :) Well. Guess I can not say I love him anymore.
Tags: ,

Green by Kyothu
[info]kyothu
Green.

He was breathlessly beautiful.
Silly it might sound,
Hard to believe,
Yet for a boy his age
Somehow neither impossible not to see it
Nor possible to tear my eyes away.
As he stirred closer to the heat
Him! What an ice box by nature!

Quietly, I'm sure
He is still awake.
Lightly shifted against his back.
Then face to face
Now, a soft spoon, we created.
More than a soft sigh,
Slowly he smiled,
Pleasure for my eyes.

I wonder what he thinks about
That made he smile so gently?
I wonder what he thinks of
Me? This mad person that clinging onto him with need?
I do wonder,
Is this madness?
I do wonder,
Did I really voice my thoughts out loud?

Indeed.

My hand has a mind of its own.
My blood has gone cold.
Praying wordlesly,
Yet still silently roaming.
Smooth as silk, white as milk.
Gasping for air.
My dear,
Don't ever say yes.

I.
Possessive is a monster that he freed.
Still, he let this old beast
Hold onto him. Allowed me. Didn't refuse.
He said yes.

Opened those green eyes,
And my mind has gone blank.
Thus his image remains
Thickened with blood.
Ain't no red. It's green.
Ain't it dense with lust?
Spoke those honey drenched voices,
There came my fear. Clean clear.
I love him dearly.


END

returned the tears to the lake (Vietnamese ver) [Chap 2]
[info]kyothu
Nước mắt thả về hồ.

(Returned the tears to the lake.)

Author: Kyothu

Pairing: SasuNaru. KakaSasu.

Disclaimer: Không. Họ không là của tôi. *cười* Và thu nhập hàng năm của tôi không hề có họ trong đó.

Warning: SA.

Rating: T.

Sum: Một bức tranh. Một bộ sưu tập. Một tình yêu được biết đến như chưa bao giờ tồn tại.

A/N: Quà tặng tất cả những ai sinh nhật trong tháng 9, 10, 11 và 12. Ngoài ra còn để nhớ đến 1 shadow vào ngày 31/8.

Gửi đến cô, Miss_You hay Ngoc_Mai. Tình thì mãi là tình.
.
.
.

Chap 2: Nắng 2.

Cánh cửa mở ra và khép lại, hơi gió lùa vào phòng, tấm rèm cửa đung đưa nhưng anh không để ý. Tiếng đĩa sứ được đặt cạnh chiếc bàn nhỏ, tách trà nâu bốc hơi nghi ngút, mùi chanh và mật ong lan tỏa. Cậu rời mắt khỏi cửa sổ.

Người đàn ông với mái tóc muối tiêu cười hiền hậu.- Trà chanh mật ong với sữa tươi, bánh kẹp bác để đó. Chiều nay bác sẽ vào chợ, cháu có cần gì không?

-Dạ thôi, cháu ăn xong rồi sẽ đi dạo một vòng.- Cậu nhấc chiếc bánh và cắn. Mềm của da bánh, vị thịt tan ngay trên đầu lưỡi, đậm, lượng nước từ miếng cà chua hòa tan trong khoang miệng.

Cánh cửa được khép bỏ lại sau lưng căn phòng với người con trai đang nhấp từng ngụm trà
.

Nắng trườn mình trên từng tán lá, tiếng đồng hồ điểm nhịp mười ba, chiếc đĩa trống được đặt dưới tách trà. Naruto bỏ nó gọn gàng vào rổ cho ráo nước, tay máy tính tay kính, cậu khóa cửa. Rùng mình vì cơn gió đột ngột, cậu rảo bước. Men theo những chậu cúc đại đóa, Naruto ra đến con đường nhỏ bao phủ bởi hàng cây rủ ven hồ.

Nắng như dát vàng trên mặt hồ, lấp lánh. Nước hơi lăn tăn theo từng cơn gió thổi. Gờn gợn từng bóng rủ của cây. Summerleaze khá rộng. Cậu có hai lựa chọn, đi vòng quanh hồ theo hướng tay phải hoặc rẽ tay trái để vào thị trấn. Mặc chân bước, mắt mở vừa đủ, Naruto hít sâu vào lồng ngực bầu không khí đồng quê.

Tiếng chim không rõ loài ẩn mình đâu đó trong bìa rừng, từng cái tổ treo mình thấp thoáng. Gió đủn tán cây xào xạc. Len lỏi như những con rắn, gió bò từ trong rừng ra đến hồ.

Mặt con đường nhỏ không hề bụi, bóng râm phủ vừa đủ để che bớt nắng chứ không hề bưng bít hoàn toàn. Naruto dừng chân, cậu ngồi xuống bên một cái ghế gỗ. Tiếng máy tính khởi động, lạc lõng giữa nơi thiên nhiên làm chủ này.

Lớp vỏ màu bạc của chiếc máy tính sáng và bắt mắt dưới nắng. Cậu gõ từ từ theo mạch chảy của suy nghĩ, cơ thể tận hưởng nhịp thở của thiên nhiên.

Nắng xuống dần, chẳng mấy chốc bầu trời mang một màu xanh miết mải. Gần như không có đến một áng mây. Xanh trải thành vòm, nhạt dần và chuyển sang vàng khi biến mất ở sau tán rừng. Trong thoáng chốc, rừng cây lá kim như hàng vạn chiếc lông vũ màu đen khổng lồ in mình trên bầu trời, nổi bât. Những chiếc lông vũ đung đưa từng sợi mềm dẻo theo bàn tay của gió.

Cậu định gập chiếc máy tính để đi bộ về thì tiếng nói dừng chàng thanh niên tóc vàng lại.

-Naruto phải không?

Người đàn ông vừa nói vậy là một người cao lớn, mái tóc màu bạc tự nhiên đầy cuồng loạn. Con mắt xanh lá xuyên suốt, con mắt còn lại được che kín cũng như nửa mặt người đó ẩn sau chiếc khăn to bự.

-Thầy Kakashi? Sao thầy lại ở đây?- Naruto đứng dậy, cậu đưa tay ra bắt.

-Ầy! Đi nghỉ hè cũng như cậu thôi. Đừng gọi thầy, cậu ra trường cũng được hai năm rồi còn gì nữa nhỉ?- Giọng nói khàn, trầm và hơi tưng tửng.

-Thầy, anh... Mà em quen rồi, thầy thông cảm! Vâng. Lần cuối em gặp thầy là ở đám cưới của Sakura.

-À này, ta có đọc sách của cậu đấy nhé! Giọng văn thì ngày càng khá! Bao giờ mới cho ta ăn cưới đây?

Cậu gãi đầu, chiếc máy tính nằm ngay ngắn trên chiếc ghế sau lưng.- Việc này phải hỏi thầy mới đúng chứ ạ! Thầy cũng gần bốn mươi rồi mà?

-Kakashi!- Âm thanh trong trẻo, lành lạnh rung lên. Chút nắng còn xót lại rơi rải rác trên mái tóc đen. Làn da trắng muốt và dáng người cao ráo. Giới tính không thể xác định trên gương mặt dù cơ thể là nam rõ ràng. Kakashi nheo mắt chứng tỏ anh đang cười.

-Huh?

-Đi thôi, có điện từ mẹ tôi đó!- Trong đôi mắt đen của người vừa xuất hiện, Naruto không bằng một hạt bụi.

Naruto dừng khựng trước con người vừa xuất hiện ấy, cậu nuốt khan.

-Naruto, ta ở số mười ba, rảnh thì qua làm tách trà. Xin lỗi vì phải đi đột ngột thế này... - Kakashi vừa vẫy tay khi vừa bị kéo đi.

Không còn chút nắng, con đường nhỏ đang tối dần, tiếng rế bắt đầu rỉ rả. Trong đầu cậu suốt đường về chỉ còn hình ảnh con người ấy. Ngày mai, cậu sẽ qua số mười ba uống trà.
.
.
.
TBC.

returned the tears to the lake (Vietnamese ver)
[info]kyothu
Nước mắt thả về hồ.

(Returned the tears to the lake.)

Author: Kyothu

Pairing: SasuNaru.

Disclaimer: Không. Họ không là của tôi. *cười* Và thu nhập hàng năm của tôi không hề có họ trong đó.

Warning: SA.

Rating: T.

Sum: Một bức tranh. Một bộ sưu tập. Một tình yêu được biết đến như chưa bao giờ tồn tại.

A/N: Quà tặng tất cả những ai sinh nhật trong tháng 9, 10, 11 và 12. Ngoài ra còn để nhớ đến 1 shadow vào ngày 31/8.

Gửi đến cô, Miss_You hay Ngoc_Mai. Tình thì mãi là tình.
.
.
.
Chap 1: Nắng.

Đó là một căn biệt thự nhỏ, màu trắng tinh khôi điểm khuyết vài màu xám đây đó hình chữ L nằm khuất dưới đồi lá kim và bên cạnh hồ Summerleaze. Nó lớn vừa đủ cho hai người sống với ba phòng ngủ, một phòng khách thông với thư viện, bếp nối liền phòng ăn kiêm phòng tranh sát hông và phủ kính để đón nắng.

Bao quanh tòa biệt thự là một khu vườn được chăm sóc và tỉa gọn gàng với màu đỏ và vàng chủ chốt. Từ những đóa mẫu đơn kép nổi tiếng, những bông hoa trà cho đến những bông hồng lai tạo đang chớm nở. Điểm giữa những màu đỏ nhung, hồng phớt, vàng rực là màu xanh của lá sau cơn mưa.

Cookham vào hè.

Đồi cây xanh đằng sau căn biệt thự càng làm nổi bật lên đốm trắng ấy nếu nhìn từ trên thuyền vào. Chiếc giếng nhỏ không còn được dùng nữa nằm lơ đễnh với đám cỏ dại mọc quanh.

Phong cách Anh quốc những năm 1920 in đậm dấu ấn trên từng viên gạch, khu vườn và nhịp sống của tòa biệt thự. Xung quanh Cookham không hề thiếu những tòa nhà mùa hè như vậy nhưng ở đây, nó mang một dấu ấn đặc biệt.

Sự nhiệt tình của cậu chủ trẻ đã thành truyền thuyết. Cậu ta mang một vẻ đẹp không phải của người Anh. Làn da nâu rám nắng, cơ thể chắc khỏe và nụ cười yên lòng.

Cậu chỉ trở về đây vào mùa hè để tận hưởng sự ấm áp của thời tiết, để tránh khỏi London và hơn hết...

Như mọi khi, Naruto đỗ chiếc xe oto vào ga ra. Chiếc va ly được cậu cẩn thận xách khỏi ghế sau xe và để gọn gàng trước cổng. Naruto hít một hơi sâu tận hưởng bầu không khí hoàn toàn khác London. Cậu tháo cặp kính đen để lộ một cặp mắt mà biển xanh giữa trưa cũng phải gào thét vì độ trong, sáng.

Phóng tầm mắt ra đến nơi tận cùng của Summerleaze, cậu thu vào hình ảnh một vài chiếc thuyền đang lướt nhẹ, lấp loáng dưới nắng.

-Vẫn như ngày nào, nhỉ?- Tự nói với bản thân và Naruto ấn chuông.

Một người đàn ông với chiều cao khiêm tốn cười nhẹ, gật đầu chào, ông xách chiếc va ly vào nhà.

-Cháu về một mình à?- Giọng nói hơi khàn, âm điệu tiếng địa phương nặng nề.

-Không. Vẫn như mọi khi bác ạ!- Hai bàn tay xoa vào nhau, cậu nháy mắt- Có gì ăn không bác? Cháu đói quá! Lái xe từ tàu về đây đã kịp ăn gì đâu ạ.

-Có. Cháu xách cái này lên phòng, bác đi lấy bánh kẹp cho. Còn một ít thịt Vịt và cà chua. Có ăn với pho mát chứ?

-Thôi, cháu đang cố giảm cân... - Naruto cười lớn với người bác và xách chiếc va ly lên phòng.

Trên tường là hàng chục bức ảnh, đen trắng có, vàng ố có, màu có. Đa số là ảnh của những người từng sở hữu căn nhà này. Trang phục của họ đã nói lên bề dầy lịch sử và cách bài trí nội thất không hề thay đổi theo thời gian, con người.

Tấm thảm phủ từ cửa ra vào lên đến cầu thang mang một màu vàng nâu với hoa văn màu đỏ đun, những bông hoa không rõ tên tuổi dẫn lên căn phòng ngủ trên lầu hai. Chiếc tủ ghỗ nằm ngay ngắn ở góc cầu thang và cạnh cánh cửa trắng nhạt với tay nắm vàng tròn trịa.

Căn phòng được dán giấy màu kem với những bông hoa tím leo từ chân tường. Hoàn toàn khác với bên ngoài, căn phòng chỉ có một bức tranh, được treo trang trọng bên trên chiếc giường đôi. Naruto đặt mình xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ. Cậu cười khi nhìn lên bức tranh độ vài phút và không hề quay đầu khi cánh cửa mở khẽ khàng.

-Naruto?
.
.
.

TBC.

{KakaSasu} Animal Instinct.
[info]kyothu
Tên: Animal Instinct.

Pairings: KakaSasu.[[Không nhìn nhầm đâu ạ]]

Raiting: MA[[càng không nhìn nhầm]]

Disclaimer: Tớ chỉ mượn các nhận vật của Masashi sensei để lăng quăng thôi nhá. No own , no sue.

Sum: I told you to go home, you didn't listen to me. Again.

A/N:Based on Go home of Imlikat. Thanks you so much for allowed me to used your plot line. This fic is the gift for her.

Nhung Nguyen <adams_nguyen_nhung@yahoo.com> wrote:

I want to ask for you permission to translate and rewrite into Vietnamese one of your fiction about Kakashi and Sasuke, named Go home. I means I wanted to borrow your plot line. I will write that based on Go Home fic of Imlikat. Cause I really like that plot line so I asked first. Is that clear? I'll write it in English first and write again in VietNamese

em w <insidethesquall@yahoo.com> wrote:

^__^ Okay, I understand now. I do tend to write pretty graphic sincludex scenes XD Yeah, that's fine, no problem!

imli

Animal instinct
1.
.
.
.
.Lived.
.
.
.

Do you love him?
.
.
.
.Breath.
.
.
.
Lust

I tried so hard to sleep, dincludemn it. Why? I just went home from an exhausted mission. All I could do is took a shot shower and went straight to bed but it seemed like there was no way in hell I could at least rest in peace. I knew who outside the door right now, the only one would come at this hour and knocked slightly with that kind of charka could only be him.

I promised to myself last time that if he came again, I just ignored and everything will be fine. He said he won’t come back, but should I remind myself that never believe in him again?

Am I wrong when I placed my trust in him?

Am I wrong when I placed my trust in myself?

His charka still outside the door, he won’t just walk away like a part of me hoped so.
He waited patiently, not even cared to knock again. He knew so well my weakness.

Am I insane when I didn’t want him freezing to death?

Last time he just waited out there, silently, patiently. Did he want to test my support? Did he want to test me? He didn’t learn from the last lesson, did he?
.
.
.
Do you love him?
.
.
.
Why? Why are you so stubborn??? Don’t you understand??? You are a genius, aren’t you?
I could feel his breath through the air, outside the door. I could smell his fresh, boyish, clean and sweet smell of his tanned, smooth skins. I could hear his signed, small signed but so strong, strong enough to hold my last exertion and dragged it out my my body.

He murmured my name long under his breath; my name came out from that imagined pink smaller lip slipped in to the room, pushed me to the door.
.
.
.
What have you done to me?
.
.
.
I failed again; just one word and he definitely defeated me. Learned from the last lesson, I put my shirt back on and walked slowly to the door. My heart throbbed when his smell followed the wind unwelcome dancing around my noise, sank slowly into my abdomen.

The door cracked a little bit enough for me to see him.
He looked complete tired, paled as a ghost since the last time I saw him. dincludemn it, did you try to kill yourself and my heart??? A heavy feeling screamed for attention felt deeper, deeper and deeper into my used empty mind. I wanted to kick it out off my head, kicked that god darn reason to his home but my body refused. Its shouted, squeaked for its wished, it needed.

He reached his hand as fast as he could to the door; his cold hand was barely just inch from my burning hand. I refused to look down. I didn’t think I can stand up against this reason any longer when his cold shaken full of emotion unlike himself voice rang through my mind, vibrated every cells of my body.

-Why were you evades?

His hand didn’t leave the door, it went closer and his little finger touches my hand.

I can’t hold myself. I just can’t stop it even I want to. I am not strong for this tonight. Especial with him.

-I didn’t need to evade from anyone.-I didn’t think this was my voice.

-So explain to me, it been 3 months since the last time you trained with us, sensei.- He smirked.

-You have no right to asked me, Sasuke. Why are you here?- Something burning like hell dancing, jumping like a fire on my lower stomach, did I just bite my lip?

-I can’t sleep.- Those similar words sent shivered through my skins, carved an ache drowning my intellect.

-I told you not to come back, you said you won’t. Don’t you remember the last time?
I shook my mind, damn it, all those pictures, all those sound, all those feeling came back again at the same time like flood.

He answered by breaking our distance by a suddenly grabbed my shirt. I shouldn’t wear shirt tonight. I lost my gravity, I felt wide open and hollow throughout when he pulled my face closed to his, our lips sealed together, my hands betrayed me. Where is my mind when I needed it?

You will regret about tonight, Sasuke. I can’t stop it anymore.
.
.
.

Lust is something that sometimes control over Love.
.
.
.
END 1.

P/s: This will be a long fic if you wouldn't mind. I not forget about Tái ngộ ở Milan. This fic only have 4 chapters, after English will be VietNamese, so if you couldn't read this, its fine.
Tags:

Tagged~~ Phone n my b'day
[info]kyothu
1. The phone brand?
W950i Sony Ericson. W550i Sony E. Nokia 6600. Nokia n73. Nokia Sirroco.

2. What are the last 3 digits of your mobile number?
791.

3. What does the 2nd message in your inbox say?
"Toi nay toi hok onl dc"
From Kira3.

4. Who's the first person who comes up under the letter M?
Minh- Kyovssess
... I hates her.

5. Who's the last person you rang?
Tiep, my friend To tell him about I didn't see his gift for my b'day.

6. Who was your last missed call from?

Tiep asked where I am.

7. Who's the 2nd person who comes up under D?
me. =))

8. What does the last message in your inbox say?
"wea u at? y u nt at skol"
From Carmin like 5 months ago. Yea. I have save all my txt.

9. Who comes up under J?
James. Kiwi boys... Really cute.

10. Go to your Sent Items - what does the 10th message say?
"Hinh nhu toi thich ong Tiep. Gladys sao day."
=)) May be I like Tiep, what about Gladys?

11. Who's the 4th person who comes up under S?
Sepa. year 13. Friend.



12. Who's your network provider?
PA.

13. How many messages are currently in your inbox?
10261

14. What do you have as your background?
My face at Kelly, Aqua park.

15. Who's the 2nd person who comes up under R?
Ren. My pp. Not real.

16. Who do you have on speed dial 3?
Tiep.

17. If you're on Pay as you Go, how much credit do you have?
I didn't use that.

18. Who's the first person who comes up under C?
Canong. My seme.

19. How many bars of signal do you currently have?
Full.

20. What do you have as your main ringtone?
Forbidden lover. L'arc~en~Ciel.

Today is my b'day. I just gave u sum thing bout my phone, the one that I uses a lot.

Yea. I tagged my pp, Imlikat, and all of you =))

Deleted
[info]kyothu
Ayumi Hamasaki - Haru yo Koi [Live] - Ayumi Hamasaki


Tags:

Writer's Block: Irksome Films
[info]kyothu

Talk about the movie that you love to hate the most, and why.


View 500 Answers



Happy together, cuz it lesbian movie n have my favourite song in it.

Check out my Slide Show!
[info]kyothu

Home